VU VƠ | #08: Vấn nạn mua hàng Online và Cước phí vận chuyển
Khi tôi viết bài này, giới chức Iran đã tuyên bố “Chẳng có giọt dầu nào qua eo biển Hormuz đến được các nước phương Tây”; nghĩa là nhà nước Iran đã và đang cố ý làm cho tắc nghẽn nguồn cung cấp dầu mỏ từ các nước vùng Vịnh ra thế giới.
Còn ở Việt Nam những ngày này, giá xăng dầu dù tăng cao nhưng cũng chưa khan hiếm và lập đỉnh như hồi năm 2022. Vậy thì cớ làm sao mà một đơn hàng gồm 5 cây đàn guitar được gửi từ Tân Bình, Tp. HCM về một vùng thành thị thuộc tỉnh Phú Yên lại phải tốn mức phí 1.336.992 đồng cước vận chuyển?
Tôi không phải là người thường xuyên mua hàng online, nhưng tôi từng có thời gian 5 năm làm các công việc liên quan logistic khi còn ở Tp. Hồ Chí Minh; đặc biệt vào giai đoạn Covid-19 khi cả thành phố bị phong tỏa thì việc vận chuyển dù khó khăn nhưng phí vận chuyển cũng chưa từng là vấn đề với cá nhân tôi.
Tôi bắt đầu học guitar từ năm 2005 tại Nhà thiếu nhi Quận Phú Nhuận dưới sự giảng dạy của các thầy ở Trung tâm Suối Nhạc. Nhưng vì điều kiện gia đình lúc đó còn nhiều khó khăn, và tôi cần phải chăm lo cho việc học chính khóa ở trường Đại học cho nên con đường học guitar của tôi có phần lòng vòng khi phải trải qua nhiều giai đoạn, nhiều lớp nhiều thầy cho tới cuối cùng là thụ giáo ở thầy Nguyễn Bảo Chương.
Về quê ở hẳn, tôi muốn truyền đạt kỹ năng, kiến thức của mình cho các em nhỏ ở địa phương cho nên tôi có đặt mua của anh Phạm Quốc Huy một lô gồm 5 cây Guitar đã qua sử dụng, và được anh cam kết bằng lời nói: “bên anh gửi Viettel Post phí ship khoảng 300 – 400 nghìn đồng”. Và tôi nghĩ điều đó cũng là hợp lý cho quãng đường 600 Km từ Sài Gòn về Phú Yên.

Tiền mua đàn thì tôi đã chuyển đủ mà những cây đàn thì mãi vẫn chưa thấy gửi trong khi ngày nào anh Phạm Quốc Huy cũng thường xuyên cập nhật timeline Facebook cá nhân của mình nên cũng không thể nói rằng anh quá bận rộn. Đến ngày thứ 3 khi niềm tin của tôi đã dần cạn kiệt thì anh mới gửi cho tôi xem các thông tin về đơn hàng. Phí vận chuyển mà tôi phải chịu là 435.981 đồng nhưng tôi tá hỏa phát hiện đơn hàng của mình sẽ bị gửi đi gấp đôi quãng đường, về một nơi xa xôi chẳng liên quan, ấy là Quảng Trị!
Tôi vội vàng liên hệ, và rồi anh làm việc sao đó với ViettelPost; cuối cùng 2 ngày sau tôi nhận được hàng nhưng lại tiếp tục tá hỏa một lần nữa. Lần này, lô đàn đã nhận được rồi nhưng phí vận chuyển là 1.336.992 đồng.

Liệu có thể hài lòng được không với cách làm việc thiếu trách nhiệm như vậy. Tại sao khi mức phí tăng cao bất thường mà bên anh vẫn cứ gửi đi? Cho nên tôi đề nghị bên anh hỗ trợ một phần cước phí, thì anh Huy đồng ý share 500.000 đ. Nhưng tới hôm nay, dù đã nhiều ngày trôi qua mà anh Phạm Quốc Huy vẫn chưa thật share với một lý do thật ngây ngô: “tài khoản không có tiền”
Cho dù anh có là ông chủ lớn có đơn hàng kể hằng trăm triệu hay tiền tỉ đi chăng nữa thì cũng không nên xem thường những đơn hàng trị giá “thấp” của tôi như thế. Làm kinh doanh mà chỉ cốt ở lợi bản thân thì ấy là tư tưởng của giới “con buôn” chứ chẳng phải là tư tưởng của giới doanh nhân thật thụ.